★NẾU CHỈ NHỚ MỘT ĐIỀU
Người rồi cũng đi. Cái tên thì ở lại — nếu có chỗ ghi.
Một đời người là bảy tám mươi năm, còn một bài hát, một bức tranh, một nếp nghề thì sống lâu hơn thế nhiều. Cái đáng sợ không phải là mất đi, mà là còn lại mà không ai biết của ai: bản nhạc vẫn được hát trong đám cưới, hoa văn vẫn được in lên áo, câu chuyện vẫn được kể lại — chỉ khuyết một chỗ, chỗ ghi tên người làm ra nó. Đến đời cháu thì cái khuyết ấy thành vĩnh viễn, vì người biết đã không còn để mà hỏi.
Ghi danh chính chủ là việc làm hôm nay, nhưng người hưởng là mai sau. Con cháu tra một cái mã là thấy ông bà mình đã làm gì, làm năm nào, làm ở đâu — thấy cả gương mặt, giọng nói, dáng đi nếu người xưa đã kịp ghi lại. Không phải để đòi tiền ai, mà để biết mình từ đâu đến. Người sau muốn dùng lại, muốn phát triển thêm thì vẫn dùng — chỉ là dùng có tên người trước trong đó.
VICC ra đời vì lẽ đó. Không phải để canh cửa, mà để giữ một cuốn sổ đủ bền cho việc truyền lại: mỗi chính chủ một ngôi sao, sáng bằng những gì mình đã làm, và còn sáng sau khi người đã đi.
GHI DANH HÔM NAY · ĐỂ MAI SAU CÒN CHỖ MÀ HỎI